Mấy hôm nay mình chia sẻ với các lớp mình hướng dẫn đúng về vấn đề này nên sáng nay đọc bài mới post của cô Tâm Đan mình rất là tâm đắc, hoàn toàn đồng ý luôn vì đây cũng là những điều mình đang nghĩ và đã cố gắng chia sẻ với mọi người.

Cái gì là yoga cơ bản?
Cái gì là yoga nâng cao?
Đâu là tư thế dễ và đâu là tư thế khó?

Tư thế chó ngẩng mặt trong yoga

Câu hỏi còn lại chỉ đơn giản là: BẠN ĐÃ VÀ ĐANG TRẢI NGHIỆM ĐƯỢC MỘT TƯ THẾ Ở CẤP ĐỘ NÀO?

Hôm nay xin chia sẻ bài viết của cô Tâm Đan cho mọi người cùng tham khảo, bởi vì cô viết đã quá đủ và quá hay rồi hen, không cần phải viết thêm hay giải thích gì thêm nữa hen.

****

Hôm nay ở lớp, tôi dạy mọi người làm tư thế “Rắn hổ mang”. Đây là một tư thế đối với riêng tôi RẤT KHÓ để dạy mặc dù bất kỳ buổi tập nào các bạn học viên cũng tập tư thế này.

Tôi đã xem rất nhiều clip dạy làm tư thế này, có người dạy về cách đặt tay, có người dạy về cách mở ngực, có người dạy về chuyển động hông… nhưng có lẽ đây là 1 tư thế được coi là ĐƠN GIẢN nên tôi cũng chưa thấy ai nói kỹ càng về nó.

Với riêng tôi, một tư thế rắn hổ mang toàn diện, người tập phải cảm nhận được năng lượng chạy dọc theo cột sống – từ phần đáy lên tới đỉnh đầu; về physical awareness – người tập phải cảm giác các đốt sống chuyển động ưỡn (extension) so với nhau, thắt lưng không bị nén, ngực được vươn và mở rông, cột sống được kéo dài dài về 2 phía, tay không bị mỏi, toàn bộ vùng cơ phía trước và sau cổ không bị căng và thở thoải mái.

Mở đầu bài tập, tôi cho mọi người thực hành moola bandha và Uddyana bandha. Với hầu hết những người thực hành ở mức intermediate, moola bandha và uddyana bandha là khá khó, tuy nhiên tôi chỉ yêu cầu họ làm được một số việc sau:

– ở tư thế ngồi thở: đưa được 2 xương ngồi vào gần nhau và gần về xương mu, sau đó kéo toàn bộ phần tam giác tạo bởi 3 điểm này lên phía trên đồng thời rút nhẹ nửa dưới của phần nối từ rốn tới điểm dưới cùng của xương mu. Người tập cần giữ phần này vừa đủ để thắt lưng cảm thấy thoải mái nhưng khi thở thì toàn bộ lồng ngực được thả lỏng.

– ở các tư thế đứng, tiếp tục giữ phần tam giác và phía dưới rốn đã nói đồng thời luôn kích hoạt phía trong bàn chân và đùi trong. Kích hoạt 2 bandha này trong các tư thế đứng vừa đủ để chân không mỏi, thắt lưng không bị nén, cột sống mềm để có thể di chuyển các hướng nhưng luôn trụ vững.

– ở các tư thế vặn, khi kích hoạt 2 bandha này, ngực có thê xoay mở thoải mái mà 2 xương ngồi vẫn cố định trên mặt sàn.

– ở các tư thế mở vai, vai có thể chuyển động thoải mái mà các cơ ở cánh tay không làm hạn chế các chuyển động này.

Khi đó, người tập có thể làm được một tư thế rắn hổ mang với đầy đủ các cảm nhận tôi đã nói ở trên. Từ tư thế nằm sấp, kích hoạt 2 bandha này, 2 đùi trong cảm giác luôn hướng đến nhau, vươn dài mũi chân về hướng ngược lại của cơ thể, 2 bàn tay đặt cạnh khung sườn, ấn nhẹ tay và nâng dần ngực lên. Cảm giác cột sống được kéo về 2 phía, từ đáy cột sống được kéo về phía chân bàn chân (khi chúng ta vươn dài mũi chân), nhưng đồng thời các đốt sống được kéo ngược lên theo chiều chuyển động của moola bandha. Khi toàn bộ các đốt sống đã được kéo dài, tách ra khỏi nhau, lúc đó mới chuyển động 2 bả vai để mở ngực và ngả dần các đốt sống ra phía sau. Người tập có thể dừng ở bất kỳ điểm nào để cảm nhận và duy trì sự kết nốt của toàn bộ trục cột sống.

So với “chó ngửa mình” thì “rắn hổ mang” khó hơn rất nhiều bởi trong tư thế “chó ngửa mình” phần core – hay 2 bandha dễ kích hoạt hơn trong khi “rắn hổ mang” phần này rất subtle – khó nhận biết và khó kiểm soát.

Hãy tập “Rắn hổ mang” trong nhiều chuỗi khác nhau và tập “Rắn hổ mang” độc lập – như một tư thế “đỉnh” của một bài tập. Có thể bạn RẤT NHANH để hoàn thiện được nó nhưng cũng có thể rất RẤT LÂU mới thấy “phiêu” với nó.

Chúc các bạn tập vui

***
Xin cám ơn bài viết chia sẻ hoàn hảo của cô Tâm Đan. Xin chúc cả nhà mình luyện tập an toàn và hiểu biết.

Namaskar!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.